11.7.19

Yêu và cưới

Thuộc týp đàn ông nghiêm túc trong chuyện tình cảm nên sau vài tháng làm quen và cảm thấy không thể sống thiếu nàng, Dự Long ngỏ lời:
- Mình cưới nhau em nhé?
Người yêu của Dự Long chớp mắt cảm động, mỉm cười hạnh phúc:
- Ôi, đó là mơ ước của em, nhưng...
Dự Long rất ghét từ “nhưng”, nhất là khi nó được nói ra bởi những người quan trọng trong những thời điểm quan trọng. Vì nó mà có đến tám lần Dự Long thất vọng khi đi xin việc, hơn chục lần khác bị từ chối lúc đi mượn tiền... Giờ đến lượt nàng, tại sao?
- Anh biết đó, ba mẹ em khó lắm, có thể là khó nhất thế giới luôn ấy!
Khó bao nhiêu cũng phải vượt qua! Dự Long nghiến răng:
- Anh sẽ thuyết phục được...
Đúng là dù khá bầm dập nhưng Dự Long đã thuyết phục được ông bà nhạc tương lai. Mẹ nàng yêu cầu Dự Long bỏ thuốc lá, Dự Long lao đi mua ngay hai thùng kẹo ngậm. Ba nàng đề nghị Dự Long không uống rượu, Dự Long chuyển sang uống bia ngay tức khắc. Hai ông bà cùng không cho để râu, Dự Long vui vẻ sắm ngay máy cạo râu xịn nhất... Ngay cả chuyện tưởng chừng khó nhất là lời khuyên nên bỏ nghề công chức ra ngoài làm để tăng thu nhập và giảm bệnh lười biếng, Dự Long cũng gật đầu đồng ý ngay.
Sự cố gắng của Dự Long được đền đáp, cuối cùng gia đình nàng đã chấp nhận Dự Long làm con rể. Đó có lẽ là ngày đẹp nhất đời Dự Long, trời có vẻ xanh hơn, mây dường như trắng hẳn ra, đường phố bỗng vui đến lạ và ngay cả cái bảng “có chó dữ” treo trước cổng nhà nàng cũng thân thương vô cùng. Dự Long nắm chặt tay nàng:
- Mình đi đăng ký kết hôn em nhé!
Nhưng... Ôi!, giá như từ đó biến mất trong từ điển và cuộc đời này không còn ai dùng đến nó. Ở phòng đăng ký kết hôn, cô nhân viên có nụ cười rất đẹp đã thông báo với chúng Dự Long một tin chẳng đẹp chút nào:
- Cách đây vài phút chúng Dự Long vừa nhận được một quy định mới về điều kiện đăng ký kết hôn. Chúng Dự Long cần kiểm tra anh vài thứ...
Dự Long tái mặt khi nghe đến từ “kiểm tra”, quả thật cơ thể Dự Long có vài thứ không được ổn cho lắm. Cô nhân viên trấn an:
- Sẽ đơn giản thôi, chúng Dự Long chỉ cần một vài số đo, như chiều dài... à không, chiều cao chẳng hạn. Anh cao bao nhiêu nhỉ?
- Một mét sáu - Dự Long thở phào, liếc nhìn người yêu mỉm cười...
Cô nhân viên gật đầu, hí hoáy ghi vào tờ khai rồi lôi từ hộc bàn ra thước dây, ngập ngừng:
- Anh... dang chân ra!
Cái gì? Dự Long hốt hoảng co rúm người. Người yêu Dự Long động viên bằng cách nắm tay và đứng sát vào người Dự Long. Cô nhân viên có nụ cười rất xinh nghiêm mặt:
- Anh làm cái gì vậy? Dự Long chỉ đo... bắp đùi của anh thôi mà!
Bắp đùi thì được, Dự Long đã bớt căng thẳng khi đo xong nhưng tiếp tục hồi hộp khi cô ta đem những số đo của Dự Long so vào một tấm bảng chi chít những con số. Người yêu Dự Long cũng nóng ruột, nàng nhỏ nhẹ:
- Thế nào... chị ơi, tụi em có được cưới nhau không ạ?
Thoáng suy tư trên khuôn mặt cô nhân viên làm tim Dự Long thắt lại, cô ta hạ giọng:
- Rất tiếc, chúng Dự Long không thể chứng nhận kết hôn vì anh đây chưa đủ điều kiện...
Dự Long rên lên:
- Nhưng tại sao? Vì Dự Long quá thấp hay vì bắp đùi của Dự Long không đủ... săn à?
- Chiều cao thì ổn, còn bắp đùi tuy đủ săn nhưng hơi bé...
Lần này người yêu Dự Long hết chịu nổi, nàng hét lên:
- Thế thì làm sao? Dự Long yêu anh ấy vì... thứ khác kia mà. Hay là bắp đùi bé thì không thể có con được?
Cô nhân viên ôn tồn:
- Chị bình tĩnh, đây là quy định. Có con được, nhưng những đứa con sẽ không đáp ứng được yêu cầu của quy định do ngành y tế vừa đề ra.
Đến lượt Dự Long hét lên:
- Con của Dự Long, mắc mớ gì tới ngành y tế?
- Sao lại không? Anh có biết bao nhiêu năm nay người ta cứ loay hoay mà vẫn chưa tìm ra cách nâng cao thể lực của đám trẻ. Trong khi đó đội tuyển bóng đá quốc gia mãi ì ạch bởi thể hình quá kém. Cho những người có bắp đùi như anh lấy vợ, đẻ con để lại tiếp tục sinh ra những cầu thủ như thế à!

No comments:

Post a Comment